|
Theo
các nhà khoa học Úc, tác dụng chống ung thư của
tập luyện là do làm tăng protein ức chế tăng
sinh tế bào và gây chết tế bào.
Protein
này có tên protein gắn kết dạng insulin 3 (IGFBP-3)
ức chế một protein khác có tên yếu tố tăng trưởng
dạng insulin 1 (IGF-1), do vậy kìm hãm tác động tăng
sinh tế bào của IGF-1.
Bác
sỹ Andrew M. M. Haydon và cộng sự thuộc Trường Y
Manash ở Melbourne đã xác định những trường
hợp mắc mới ung thư đại trực tràng trong một
nghiên cứu gồm 41.528 người trưởng thành từ năm
1990-1994. Họ đã xem xét chỉ số khối cơ thể và
mức độ hoạt động thể lực và so sánh nồng
độ IGF-1 hoặc IGFBP-3 với những chỉ số này.
Phân
tích tập trung vào 443 bệnh nhân ung thư đại tràng
được theo dõi hơn 5 năm. Kết quả, trong số
những bệnh nhân có hoạt động thể lực, sự
gia tăng IGFBP-3 có liên quan tới giảm 48% nguy cơ
tử vong do ung thư đại tràng. Không có mối liên
quan rõ ràng với IGF-1.
Đối
với những người không hoạt động thể lực, không
có mối liên quan giữa IGF-1 hoặc IGFBP-3 và khả năng
sống của bệnh nhân ung thư đại tràng.
Theo
các nhà khoa học, hoạt động thể lực có thể làm
tăng nồng độ IGFBP-3, nhờ đó làm giảm lượng
IGF-1 tự do. IGF-1 có tác dụng kích thích tăng sinh
tế bào, ngăn chặn chết tế bào, và thúc
đẩy sự tạo mạch--- sự hình thành mạch máu
mới cần thiết cho sự phát triển của khối u.
Kết
quả một số nghiên khác đã cho thấy có hiệu
ứng liều lượng, nghĩa là tập luyện càng
nhiều thì nguy cơ càng giảm, tuy nhiên nghiên cứu
này không đề cập tới vấn đề này. Các nhà
khoa học đang nghiên cứu tác động của hoạt động
thể lực lên tiên lượng bệnh sau khi có chẩn đoán
ung thư ruột và những cơ chế dẫn tới tác động
này.
Văn
Tài
(Theo
Gut, 5/2006)
|