Việc lạm dụng thuốc đang phổ biến trong giới thể thao đỉnh cao. Trong số nhiều loại thuốc khác nhau, hormon được nhiều vận động viên thường xuyên sử dụng. Một nhóm các hormon do các vận động viên của nhiều môn thể thao sử dụng là steroid đồng hóa (Wilson, 1988). Một số công trình nghiên cứu đã chứng minh rằng một mặt các loại thuốc này có hiệu quả (Kuipers và cộng sự, 1991), mặt khác nó có những tác dụng phụ (khi sử dụng liều cao) làm tăng nguy cơ bệnh tim mạch (Wilson, 1988).
Các steroid đồng hóa có thể góp phần vào việc phát triển những tổn thương thể thao. Người ta đã chứng minh được rằng việc sử dụng các steroid đồng hóa có thể dẫn tới nhiều thay đổi trong sự trao đổi chất của mô liên kết (Michina, 1986a) điều này kết hợp với chứng loạn sản tơ collagen (Michina, 1986b; Laseter và Russell, 1991). Chứng loạn sản collagen có thể dẫn tới làm giảm sức căng và làm tăng nguy cơ đứt gẫy (Michina, 1987). Hậu thuẫn cho điều này có các báo cáo những trường hợp đứt gẫy tự phát ở những vận động viên sử dụng các steroid đồng hóa liều cao (Hill và cộng sự, 1983; Herrick, 1987). Chưa có tài liệu đầy đủ về ảnh hưởng của các steroid đồng hóa lên sự trao đổi chất sụn. Do đó vẫn chưa chứng minh liệu những steroid đồng hóa có ảnh hưởng tiêu cực lên sụn khớp hay không và liệu có mối quan hệ bất kỳ nào giữa việc dùng steroid và bệnh học khớp hay không.
Do những tác dụng phụ, việc sử dụng những steroid đồng hóa có thể cũng gián tiếp liên quan tới sự xuất hiện những tổn thương thể thao. Do tính tàn bạo tăng lên và những thay đổi tính tình trong việc sử dụng steroid đồng hóa (Pope và Katz, 1988), các vận động viên dùng những loại thuốc này có thể gặp nhiều nguy cơ hơn và có thể làm tăng những cơ hội làm đau bản thân họ cũng như những địch thủ của họ.